Người khổng lồ trong giới kinh doanh: #1 Andrew Carnegie – Kẻ nhập cư nghèo khó đã trở thành người giàu nhất thế giới

Posted by

“Những người khổng lồ trong giới kinh doanh” khắc họa chân dung 7 nhà tư bản Mỹ đã xây dựng thế giới mới. Họ là những nhà lãnh đạo dám phá vỡ nguyên tắc cũ, tạo ra nguyên tắc mới, khám phá những

“Những người khổng lồ trong giới kinh doanh” khắc họa chân dung 7 nhà tư bản Mỹ đã xây dựng thế giới mới. Họ là những nhà lãnh đạo dám phá vỡ nguyên tắc cũ, tạo ra nguyên tắc mới, khám phá những công cụ và công nghệ mới trong lúc mọi người còn mơ hồ về chúng.

Người khổng lồ trong giới kinh doanh

“Những người khổng lồ trong giới kinh doanh” khắc họa chân dung 7 nhà tư bản Mỹ đã xây dựng thế giới mới bằng cách phá vỡ những nguyên tắc cũ và tạo ra những nguyên tắc mới, quyết tâm lãnh đạo thay vì chịu bị lãnh đạo, khám phá những công cụ và công nghệ mới trong lúc thời đại của họ còn mơ hồ về chúng.

Bảy câu chuyện kể về những người thấy những điều mà người khác không thấy và thực hiện tốt nhất bằng khả năng phân tích sâu sắc. Họ đã sử dụng những công cụ mà người khác cũng có, nhưng với kỹ năng tốt hơn nhiều. Vì mục đích gì? Để chiến thắng. Để sở hữu. Để kiểm soát. Để sáng tạo.

Đây là câu chuyện về bảy nhà tư bản biết nắm lấy những cơ hội dù những người khác chỉ thấy đó là những điều gượng ép mà thôi. Họ đều là những người dám chấp nhận rủi ro, những nhà đổi mới, những người đam mê thử nghiệm. Họ khao khát thành công hơn cả nỗi lo sợ bị thất bại. Họ dũng cảm thay đổi không chỉ khi mọi chuyện trở nên tồi tệ mà còn cả lúc mọi thứ diễn ra tốt đẹp.

Đây cũng là những người cực kỳ tự tin, bắt nguồn từ cảm giác an toàn bẩm sinh hoặc từ việc không tin vào sự phán xét của người khác. Dù vì bất cứ lý do nào, họ đã tin tưởng vào chính bản thân mình. Họ cảm thấy tài năng của mình không có bất kỳ giới hạn nào – niềm tin ấy đôi khi khiến họ phát cuồng lên vào lúc cuối đời.

Tất cả những điều đó nói lên rằng, khi chúng ta thay đổi góc nhìn, đặt mình trọn vẹn vào vai trò của những con người ấy trong kinh doanh và trong thế giới như chính cá nhân con người họ, chúng ta khám phá ra những khác biệt đáng kể.

Họ là những con người rất khác biệt với những hoàn cảnh khác nhau, những điểm mạnh và điểm yếu cũng khác nhau. Nhưng 7 con người này có một điểm chung: Họ là những “người khổng lồ” trong giới kinh doanh của thời đại mình, và họ là người Mỹ.

Không có ai trong số 7 nhân vật này có thể gọi là “điển hình”. Không có nhà quản trị kinh doanh điển hình, và nếu như ai đó trong số họ được nhìn nhận như vậy, thì những đặc tính đó sẽ khiến họ thậm chí còn không điển hình hơn. Khi người ta nghiên cứu trên diện rộng các CEO của giới doanh nghiệp Mỹ, điều ấn tượng nhất là sự đa dạng của họ với những giới hạn cụ thể.

Tiểu sử của các nhân vật bao gồm Andrew Carnegie, George Eastman và Henry Ford – minh họa cho quá trình chuyển biến của Mỹ từ một nước đang phát triển trở thành quốc gia lãnh đạo thế giới. Thomas J. Watson Sr. và Charles Revson – minh họa cho phong cách lãnh đạo của nhà buôn công nghiệp (IBM) và nhà buôn hàng tiêu dùng (Revlon) vào những thập niên giữa thế kỷ XX. Sam Walton và Robert Noyce – mang lại hình ảnh tương phản tương tự giữa doanh nghiệp hàng tiêu dùng (Wal-Mart) và doanh nghiệp công nghiệp (Intel) vào cuối thế kỷ XX. 

Cuộc đời của 7 con người này giống như một chiếc thấu kính, qua đó lịch sử kinh doanh của nước Mỹ sẽ hiển hiện dưới mắt chúng ta.

Trong bài viết đầu tiên thuộc Series “Người khổng lồ trong giới kinh doanh” này, chúng ta hãy cùng tìm hiểu về cuộc đời và hành trình trở thành người giàu nhất thế giới của “Vua Thép” Andrew Carnegie:

Hành trình trở thành người giàu nhất thế giới của Vua Thép Andrew Carnegie

Điện báo từ J.P. Morgan chỉ có một dòng: “Xin chúc mừng, ông Carnegie, ông là người giàu nhất thế giới”. Andrew Carnegie đã bán đế chế thép của mình, thu về cho ông khoản thanh toán cá nhân 250 triệu đô la (tương đương khoảng 7,5 tỷ đô la hiện tại). Ông đã dành hai thập kỷ tiếp theo để trở thành nhà từ thiện vĩ đại nhất thế giới.

Andrew Carnegie được sinh vào năm 1835 ở Dunfermline, Scotland. Cha ông là một thợ dệt thủ công, một nghề thương nghiệp gần như bị loại bỏ bởi công nghiệp hóa. Khi công việc kinh doanh của cha mình thất bại, Carnegie và gia đình phải đối mặt với nạn đói. Trong hoàn cảnh khó khăn, họ quyết định thực hiện một khởi đầu mới ở Mỹ.

Ở tuổi thanh thiếu niên, Carnegie có công việc đầu tiên tại một nhà máy bông gần Pittsburgh. Ông làm việc như một cậu bé quấn chỉ. Ông đã dành sáu ngày một tuần tại nhà máy, thường xuyên làm việc 12 giờ một ngày, với mức lương hàng tuần là 1,20 đô la.

Mặc dù điều kiện khắc nghiệt, Carnegie đã tìm thấy một mục tiêu rõ ràng. Trong cuốn tự truyện của mình, ông nhớ lại “Tôi đã kiếm được hàng triệu đô la kể từ đó, nhưng không ai trong số hàng triệu người đó mang lại niềm hạnh phúc như thu nhập trong tuần đầu tiên của tôi. Tôi bây giờ là một trụ cột của gia đình”.

Một nhà sản xuất địa phương đã quan sát đạo đức làm việc của Carnegie và thuê ông chạy một động cơ hơi nước. Công việc này đã tăng lương lên 2 đô la mỗi tuần nhưng khiến ông vô cùng kiệt sức.

Sau vài tuần, ông đã sẵn sàng nghỉ việc. Tuy nhiên, Carnegie đã nghĩ về sự hy sinh của cha mẹ mình và biết ông không thể bỏ cuộc. Một ngày nọ, nhà sản xuất cần người xử lý hóa đơn. Carnegie đã dành thời gian rảnh của mình để cải thiện các kỹ năng toán học và nắm bắt cơ hội để trở thành một nhân viên bán hàng.

Khoảng một năm sau, một người quản lý văn phòng điện báo địa phương đang tìm kiếm một người đưa tin mới. Carnegie được biết đến như một thanh niên đáng tin cậy và siêng năng. Với giá 2,50 đô la một tuần, Carnegie sẽ phải dành cả ngày để chạy đua quanh thành phố.

Để làm tốt công việc mới này, ông đã ghi nhớ các đường phố ở Pittsburgh và địa điểm của các doanh nghiệp quan trọng. Một đêm nọ, ông chủ của Carnegie đã tuyên bố ông là người đưa tin tốt nhất trong văn phòng và hứa cho ông một phần thưởng. Khoảnh khắc tràn ngập niềm tự hào ấy đã khiến ông xúc động đến chảy nước mắt.

Ngay sau đó, Carnegie được yêu cầu thay thế một người thợ máy điện báo. Ông nhanh chóng được thăng chức thành nhân viên làm việc toàn thời gian. Nhờ việc dành nhiều thời gian để làm quen với âm thanh điện báo, Carnegie nhận tin nhắn nhanh hơn nhiều so với các người thợ máy khác. Khi một thảm họa xảy ra ở một thị trấn gần đó, ông được phái đi để làm việc với các đường dây điện báo.

Tổng giám đốc của đường sắt, Thomas A. Scott, đã chú ý đến chàng trai trẻ đầy triển vọng này và đề nghị Carnegie trở thành thư ký riêng của ông với giá 4 đô la một tuần. Scott đã dạy Carnegie về các khoản đầu tư và đưa ông đến một loạt các doanh nghiệp mới.

Khi nội chiến nổ ra, Scott được chỉ định quản lý tuyến đường sắt ở phía Bắc, ông đã đưa Carnegie đi theo như một trợ thủ đắc lực và cánh tay phải của mình. Trong vai trò này, Carnegie nhận thấy rằng đất nước cần một cuộc đại tu cơ sở hạ tầng khổng lồ. 

Ông chắc chắn rằng thép sẽ là vật liệu xây dựng của Mỹ trong tương lai. Ông rót thu nhập đầu tư tích lũy của mình vào việc mở một nhà máy thép. 

Andrew Carnegie tin rằng không có công việc nào là thấp kém. Kể từ xuất phát điểm, Carnegie đã thể hiện một sự cống hiến hết mình cho công việc và tách ông ra khỏi các đồng nghiệp của mình.

Nhiều người trong chúng ta có những công việc tẻ nhạt và mệt mỏi. Đó là điều tự nhiên khi mà chúng ta dành ít năng lượng của mình với công việc. Tuy nhiên, đó là một sai lầm rất lớn.

Một công việc buồn tẻ thường cung cấp một cơ hội vàng để nổi bật. Nếu đồng nghiệp của bạn bị mất đi cơ hội thì những nỗ lực của bạn có nhiều khả năng được chú ý. Trong những ngày đầu sự nghiệp của Carnegie, ông làm việc trong môi trường đặc biệt khó khăn, và ông đã luôn tìm mọi cách để những nỗ lực của mình được tỏa sáng.

Bất kể công việc, chức danh của bạn là gì hay tiền lương của bạn ra sao, mỗi ngày hãy tự cam kết với bản thân để trở nên tốt hơn. Sự nhiệt huyết của bạn không chỉ mở ra cánh cửa cơ hội mà còn khiến bạn yêu thích công việc của mình hơn. Theo lý thuyết tự nhận thức, hành vi nói lên thái độ cũng như thái độ cho biết hành vi.

Carnegie cho biết “một người trung bình chỉ đặt 25% năng lượng và khả năng của mình vào công việc. Thế giới ngả mũ cho những người dành 50% khả năng và vượt xa trên đỉnh vinh quang là những con người cống hiến 100% năng lượng của mình“. Ông đã đúng. Nếu bạn muốn thành công, bạn cần phải có tất cả.

Một tỷ phú có lẽ sống đầy nhân văn

Carnegie tin rằng “sự giàu có là cái chết đáng hổ thẹn”. Sau khi bán công việc kinh doanh của mình, ông mang niềm đam mê của mình đến với lòng từ thiện. Khi ông qua đời vào năm 1919, ông đã cho đi hơn 350 triệu đô la (như một phần GDP, số tiền quyên góp tương đương gần 80 tỷ đô la ngày nay).

Carnegie cũng tin rằng giáo dục có thể thay đổi xã hội. Ông đã tài trợ cho hơn 3000 thư viện trên khắp thế giới. Ông cũng đã hào phóng trao những học bổng và quỹ hưu trí cho giáo viên. Có lẽ đáng chú ý nhất, ông đã thành lập Trường kỹ thuật Carnegie để giáo dục tầng lớp lao động Pittsburgh.

Các trường đã phát triển thành Đại học Carnegie Mellon (CMU) nổi tiếng thế giới. Khi xây dựng những ngôi trường này, Carnegie nhận xét “trái tim của tôi là trong công việc”. Câu nói đã trở thành phương châm của CMU nói chung và cuộc đời ông nói riêng.

Bố Carnegie làm thợ dệt khăn trải bàn, mẹ ông làm nghề giặt là, khâu giầy cho một cửa hiệu. Gia đình họ sống hoà thuận, giàu tình thương. Carnegie chỉ có vài bộ quần áo để mặc, khi cần thay thì ông phải cởi trần chui vào chăn, trong khi bà mẹ đem đồ ra giặt, sấy khô để sáng hôm sau con mình có áo quần mặc.

Bà thường làm việc từ sáng đến khuya để duy trì sinh hoạt cho gia đình nhưng chẳng bao giờ kêu ca.

Vì vậy, ngay từ bé, Carnegie thương mẹ vô hạn, ông thường nói với bà rằng lớn lên ông sẽ quyết chí kiếm thật nhiều tiền để mẹ khỏi vất vả; khi đó ông sẽ mua ô tô và quần áo tơ lụa… cho mẹ.

Năm 1857 khi Carnegie 22 tuổi, mẹ ông từ trần. Cú sốc mất mẹ khiến ông quyết không lấy vợ mà lao vào làm ăn cho vợi sầu đau, nhưng hễ ai nhắc đến mẹ là ông lại òa khóc.

Khi mới đến Mỹ, Carnegie đầu tiên làm nghề chuyển điện báo, do mẫn cán với công việc ông được thăng làm thư ký cho viên phụ trách tuyến điện báo chuyên dụng của Công ty Đường sắt Pennsylvania.

Một lần, trong khi đi tàu hỏa, ông được người đồng hành, vốn là nhà phát minh ô tô cho xem một thiết kế mới hiện đại và đàm luận về tương lai của ô tô và xe lửa. Là người có tầm nhìn nhạy bén, ông suy xét và thầm cho rằng tương lai gần vẫn là đường sắt, nhưng xa hơn là vật liệu sản xuất ra tàu hỏa, ô tô, đường sắt…

Nhờ chăm đọc sách báo, có nhiều thông tin, lại quen biết một số người có máu mặt trong ngành nên Carnegie dự đoán rằng đường sắt sẽ rất phát triển và bùng nổ trong nhiều thập niên tới.

Vì vậy, khi ông biết được một nhân vật ngành đường sắt đang muốn bán hết cổ phần công ty đường sắt mà anh ta đang có với giá 600 USD, Carnegie đã chớp thời cơ mua ngay.

Dù lúc đó 600 USD là một khoảng tiền lớn đối với Carnegie nhưng ông quyết định vay mượn khắp nơi để mua hết số cổ phiếu đó. Ít lâu sau ông đã bán lại cổ phiếu với giá hàng chục nghìn USD. Sự nghiệp kinh doanh của Carnegie bắt đầu khởi sắc từ đó.

Từ khi trở thành nhà đầu tư có số má của ngành đường sắt, Carnegie đã sớm nhận thấy nhu cầu tiêu thụ sắt thép để sản xuất đầu máy, toa xe và làm đường ray rất lớn.

Ngoài ra, nhu cầu xây cầu sắt để thay thế các cầu gỗ ngày càng bùng phát khắp nước Mỹ bởi cầu gỗ có tuổi thọ ngắn, bị ảnh hưởng nhiều của thời tiết gió mưa, nóng lạnh thay đổi.

Ngoài ra, ông còn nhận thấy trụ cầu, giá cầu bằng gỗ dễ bắt lửa, nếu bị cháy sẽ gián đoạn giao thông, vì thế lập công ty sản xuất giá đỡ cầu bằng thép và được chính quyền nhiều vùng ký hợp đồng mua nên ông bắt đầu phất lên.

Có tiền, ông rủ bạn bè hùn vốn mua thêm đất ở khu dầu mỏ ở Tây Pennsylvania rồi đầu tư khai thác dầu khí. Năng khiếu kinh doanh bẩm sinh, sự nhạy bén với thương trường đã khiến Carnegie quyết định chuyển sang đầu tư lâu dài cho ngành sản xuất sắt thép.

Ông thôi hẳn công việc của hãng xe lửa Pennsyvania để lập một công ty sản xuất sắt thép. Năm 1892, ông hợp nhất tất cả các công ty con mà ông sở hữu thành công ty thép mang tên Carnegie.

Khi chiến tranh Bắc Nam gần kết thúc, Carnegie bắt đầu xây dựng tổ hợp sản xuất gang thép và thành danh trong lĩnh vực này, như vậy khoảng 25 – 27 tuổi ông là triệu phú và mới hơn 35 tuổi ông đã mấp mé thành tỷ phú của tập đoàn sản xuất gang thép hàng đầu của Mỹ.

Tuy đến trường đào tạo chuyên môn quản trị nhân sự mấy năm, nhưng ông học được rất nhiều trong thực tiễn và từ những người quản lý giỏi. Ông rất quý trọng người tài giỏi, biết cách sử dụng và đãi ngộ họ, biết cách tổ chức công việc mà không ôm đồm nên guồng máy chạy rất tốt.

Một nửa thời gian ông dùng cho công việc điều hành, quản lý, còn một nửa thời gian ông dùng để tiêu khiển những thú vui hữu ích: Ông thích thơ ca, viết sách. Ông để lại cho đời 8 cuốn sách về truyện ký, du ký, tuỳ bút; ông còn mê cưỡi ngựa đi săn để rèn luyện sức khỏe…

Bạn bè ông thường kể lại về ông rằng: Đó là một người tóc sớm bạc, râu quai nón rậm, mắt rất hiền từ hóm hỉnh, nom rất giống hiệp sĩ châu Âu thời Trung Cổ ông to vững chãi – sức khoẻ hơn người, mũi ông hơi to bè, dấu hiệu của người phóng khoáng, hào hiệp; nhìn chính diện thì tai ông không nhìn thấy hết mà khuất sau mặt – đó là tướng mạo sang trọng, thành đạt.

Ông rất quý trọng bạn bè đồng sự trung tín, ông tạo điều kiện cho rất nhiều người trở thành triệu phú giàu có. Những người này ngay cả khi tách ra làm ăn độc lập vẫn giữ được tình cảm tốt đẹp với ông.

Ông giàu có nhưng không keo kiệt, ông hào hoa, tốt bụng, số lượng những người được ông dìu dắt trở thành triệu phú nhiều hơn bất cứ các đại gia nào, sau này các tỷ phú hiện đại – kể cả B.Gate cũng học tập ông, chú ý nâng đỡ bạn bè nhưng chưa được như ông. Khác với các triệu phú thời đó, Andrew Carnegie sống rất giản dị.

Ông rất xem trọng và luôn cổ vũ việc nỗ lực học hành và việc đọc sách. Theo ông đó là nguồn gốc của sự tiến bộ cá nhân và sự phát triển, văn minh của xã hội.

Khởi nghiệp từ bàn tay trắng, khi trở thành đại doanh nhân nước Mỹ, Carnegie luôn dặn mình không được sa ngã vì đồng tiền, không được lệ thuộc vào nó. Ông nói: “Đàn ông phải tôn sùng thứ gì đó, nhưng tôn sùng sự giàu có là một trong những điều tồi tệ nhất”.

Trong bài luận”The Gospel of Wealth” viết năm 1889, Carnegie đã thể hiện rõ quan điểm người giàu nên dùng tài sản để giúp đỡ xã hội. Ông viết: “Người đàn ông để lại tài sản hàng triệu USD sau khi chết sẽ không được thương tiếc, vinh danh hay ngợi ca. Cái chết giàu sang là cái chết đáng hổ thẹn”.

Để giúp người giàu khỏi lo lắng về “cái chết đáng hổ thẹn”, Carnegie gợi ý họ nên làm từ thiện ngay từ lúc cuộc sống khỏe mạnh, thành đạt, bằng cách đầu tư vào một lĩnh vực rất quan trọng – mà nhiều lúc xã hội chưa quan tâm đúng mức, đó là giáo dục.

Năm 1887, vào tuổi 52, ông mới lấy vợ và 10 năm sau, đứa con gái duy nhất của ông mới ra đời.

Đến những năm 90 thế kỷ XX, công ty mang tên ông trở thành doanh nghiệp lớn nhất và lợi nhuận cao nhất trong ngành công nghiệp thép. Năm 1901, ông bán công ty choJ. P. Morgan với giá 480 triệu USD (tương đương 309,2 tỷ USD ở thời điểm hiện nay).

Sau đó ông dành phần đời còn lại hoạt động cho công tác xã hội và từ thiện đặc biệt là đầu tư cho nhiều lĩnh vực như thư viện, bảo vệ hòa bình thế giới, giáo dục và nghiên cứu khoa học…

Riêng về từ thiện, ông đã đóng góp số tiền là 78 triệu USD cho lĩnh vực giáo dục đại học, cao đẳng, khỏang 60 triệu USD cho hơn 3.000 thư viện khắp thế giới, mua tặng 7.000 đại phong cầm cho các nhà thờ lớn, cả đời ông tiêu hết khoảng 365 triệu USD (tương đương gần 80 tỷ ngày nay).

Ông giáo dục con ông quý trọng lao động, yêu sự sáng tạo, hướng thiện. Năm 1901, ông nghỉ hẳn công việc công ty, về nhà tiếp tục viết sách, làm thơ, thăm viếng bạn bè. Năm 1919, ông ra đi lúc ông 84 tuổi, nhiều nhà thờ của nước Mỹ gióng lên những hồi chuông tiễn đưa ông, mặc dù ông không phải là tín đồ Cơ đốc giáo.

10 nguyên tắc thành công của vua thép Andrew Carnegie

Với sức mạnh và tầm ảnh hưởng lớn, Andrew Carnegie được một nhà báo trẻ tuổi có tên Napoleon Hill tìm mọi cách tiếp cận. Naploleon Hill là người có niềm đam mê vô cùng lớn với việc kể lại câu chuyện của những con người thành công.

Carnegie nhìn thấy điều đặc biệt dẫn dắt Hill và năm 1908 ông quyết định rằng Hill sẽ là người ghi lại tất cả những chiến thuật đã khiến ông trở thành một doanh nhân và từ thiện huyền thoại.

Cùng với nhau, họ đã đi tiên phong trong thể loại sách tự lực, và quyển “Think anh Grow Rich” xuất bản năm 1937 của Hill trở thành một trong những cuốn sách bán chạy nhất mọi thời đại.

Khi Hill bắt đầu con đường viết về sự thành công, Carnegie đã dành cho Hill 10 quy tắc thành công của mình với, thứ mang đến nền tảng lớn đối với công việc của Hill. Sau đây là tóm tắt những quy tắc trên được đề cập đến trong bộ sách tái bản lần thứ 4 có tên “The Science of Success”của Napoleon Hill:

Hãy tạo ra một kế hoạch hành động và bắt đầu làm việc hướng tới nó ngay lập tức.

Hãy liên lạc và làm việc với những người “có những thứ mà bạn không có”, Hill cho biết.

“Làm nhiều hơn điều bạn phải làm là thứ duy nhất chứng minh cho việc tăng lương hay thưởng, và khiến mọi người biết ơn bạn”, Hill viết trong cuốn sách.

Tin tưởng vào chính mình và cộng sự của bạn một cách trọn vẹn từ đó khiến bạn hành động với đủ sự tự tin.

Hãy làm những gì bạn cần làm mà không phải là được nhắc nhở.

Hãy dám suy nghĩ xa hơn những gì đã được thực hiện sẵn.

Một thái độ tích cực sẽ đưa bạn đến gần hơn với thành công cũng như dành được sự kính trọng của những người khác.

Theo ngôn ngữ của Hill, việc suy nghĩ chuẩn xác là khả năng tách biệt được các sự thật từ tiểu thuyết và sử dụng những điểm thích hợp vào mối quan tâm hay những vấn đề của riêng bạn.

Đừng để bị phân tâm khỏi nhiệm vụ quan trọng nhất mà bạn đang phải đối mặt.

Hãy nhớ rằng “Luôn có một lợi ích tương ứng đối với mỗi trở ngại”, Hill nhấn mạnh.

Những câu nói bất hủ hay nhất từ ​​Andrew Carnegie

1. Chương trình đọc sách của một người đàn ông nên được lên kế hoạch cẩn thận như chế độ ăn uống hàng ngày của anh ta, vì đó cũng là thức ăn, mà anh ta không thể phát triển về mặt tinh thần. – Andrew Carnegie

2. Một khu đất đầy nắng có giá trị hơn tài sản. Những người trẻ tuổi nên biết rằng nó có thể được trồng trọt; rằng tâm trí như cơ thể có thể được chuyển từ bóng râm thành ánh nắng mặt trời. – Andrew Carnegie

3. Mục tiêu cao nhất – Andrew Carnegie

4. Tất cả những thành tựu, tất cả những người giàu có đều có khởi đầu trong một ý tưởng. – Andrew Carnegie

5. Và đây là điều kiện cơ bản của sự thành công, bí mật lớn: tập trung năng lượng, suy nghĩ và vốn của bạn dành riêng cho doanh nghiệp mà bạn đang tham gia. Đã bắt đầu trong một dòng, quyết tâm chiến đấu với nó trên dòng đó, để dẫn đầu trong dòng đó; chấp nhận mọi cải tiến, có máy móc tốt nhất và biết nhiều nhất về nó. – Andrew Carnegie

6. Càng và luật cạnh tranh đôi khi có thể khó đối với cá nhân nhưng tốt nhất cho cuộc đua bởi vì nó đảm bảo sự sống còn của kẻ mạnh nhất trong mỗi bộ phận. – Andrew Carnegie

7. Bất kỳ ý tưởng nào được giữ trong tâm trí là sợ hãi hoặc được tôn sùng, sẽ bắt đầu ngay lập tức để tự mặc quần áo theo các hình thức vật lý phù hợp và thuận tiện nhất có sẵn. – Andrew Carnegie

8. Bất cứ điều gì trong cuộc sống đáng có đều đáng để làm việc. – Andrew Carnegie

Khi tôi lớn lên, tôi ít chú ý đến những gì đàn ông nói. Tôi chỉ xem những gì họ làm. – Andrew Carnegie

9. Tập trung năng lượng, suy nghĩ và vốn của bạn. Người đàn ông khôn ngoan đặt tất cả trứng vào một giỏ và xem giỏ. – Andrew Carnegie

10. Tập trung là một phương châm của tôi – đầu tiên là trung thực, sau đó là công nghiệp, sau đó là tập trung. – Andrew Carnegie

11. Không nên tìm kiếm sự chấp thuận ngoại trừ ý thức làm việc tốt nhất của bạn. – Andrew Carnegie

12. Làm nhiệm vụ của bạn và một chút nữa và tương lai sẽ tự chăm sóc bản thân. – Andrew Carnegie

13. Mỗi hành động bạn từng thực hiện kể từ ngày bạn sinh ra là vì bạn muốn một cái gì đó. Đặt mục tiêu cao nhất và khi đó là một câu hỏi về tinh thần toàn năng của Chúa. Đừng bao giờ nói tôi không thể. – Andrew Carnegie

14. Anh ấy không thể lý luận là một kẻ ngốc. Anh ta sẽ không phải là một sự cố chấp. Anh ta không dám làm nô lệ. – Andrew Carnegie

15. Tôi không còn bị nguyền rủa bởi nghèo đói vì tôi chiếm hữu tâm trí của chính mình, và tâm trí đó đã mang lại cho tôi mọi thứ vật chất tôi muốn, và nhiều hơn tôi cần. Nhưng sức mạnh tâm trí này là một thứ phổ quát, dành cho người khiêm tốn nhất vì nó là vĩ đại nhất. – Andrew Carnegie

16. Tôi bắt đầu tìm hiểu ý nghĩa của nghèo đói. Nó đã bị đốt cháy trong tim tôi khi đó cha tôi phải đi xin việc. Và rồi quyết định rằng tôi sẽ chữa khỏi bệnh khi tôi trở thành đàn ông. – Andrew Carnegie

17. Tôi tin rằng con đường thực sự dẫn đến thành công vượt trội trong bất kỳ dòng nào là biến mình thành chủ nhân của dòng đó. – Andrew Carnegie

18. Tôi đã có một cuộc đời dài, đầy rắc rối, nhưng có một sự thật tò mò về họ – chín phần mười trong số họ không bao giờ xảy ra. – Andrew Carnegie

19. Tôi đã quyết định ngừng tích lũy và bắt đầu nhiệm vụ phân phối khôn ngoan và nghiêm trọng hơn vô cùng. – Andrew Carnegie

20. Tôi sẽ tranh luận rằng những người đàn ông mạnh mẽ, ngược lại, biết khi nào nên thỏa hiệp và rằng tất cả các nguyên tắc có thể được thỏa hiệp để phục vụ một nguyên tắc lớn hơn. – Andrew Carnegie

21. Tôi nên nói với những người đàn ông trẻ tuổi, dù có thể cứu được ít như thế nào, hãy tiết kiệm chút ít đó. – Andrew Carnegie

22. Nếu bạn muốn được hạnh phúc, hãy đặt mục tiêu chỉ huy suy nghĩ của bạn, giải phóng năng lượng của bạn và truyền cảm hứng cho hy vọng của bạn. – Andrew Carnegie

23. Nếu bạn sẽ phân tích định nghĩa về thành công của tôi, bạn sẽ thấy rằng không có yếu tố may mắn nào về nó. – Andrew Carnegie

24. Nếu bạn sẽ phân tích những người khóc thì không có cơ hội, bạn sẽ thấy rằng họ đang sử dụng điều này như một chứng cứ ngoại phạm vì họ không sẵn sàng nhận trách nhiệm và sử dụng trí óc của họ. – Andrew Carnegie

25. Sức mạnh to lớn có được bằng cách đảm bảo bản thân trong sự tôn kính bí mật của bạn rằng bạn được sinh ra để kiểm soát công việc. – Andrew Carnegie

26. Đây là bộ óc làm cho cơ thể trở nên giàu có. – Andrew Carnegie

27. Đây là một bước tiến lớn trong sự phát triển của một người đàn ông khi anh ta nhận ra rằng những người đàn ông khác có thể được gọi để giúp anh ta làm một công việc tốt hơn anh ta có thể làm một mình. – Andrew Carnegie

28. Bạn có thể thấy thú vị khi biết rằng khoảng chín mươi tám trong số hàng trăm người hoàn toàn không có mục tiêu chính, và điều quan trọng là khoảng một tỷ lệ người được coi là thất bại. – Andrew Carnegie

29. Thiếu học là không có lý do cho sự thất bại; không phải là một trường học đầy đủ là một sự đảm bảo cho sự thành công. – Andrew Carnegie

30. Hãy nhìn kỹ và bạn sẽ khám phá ra rằng những thành công lớn là kết quả của sự hiểu biết và sử dụng thái độ tinh thần tích cực thông qua đó tự nhiên giúp con người chuyển đổi mục đích và mục đích của họ thành tương đương về thể chất và tài chính. Thái độ tinh thần là phẩm chất của tâm trí mang lại sức mạnh cho những suy nghĩ và kế hoạch của một người. – Andrew Carnegie

31. Những người đàn ông biết chính xác những gì họ muốn trong cuộc sống và quyết tâm có được nó, không dừng lại với mong muốn. Họ tăng cường mong muốn của họ thành một khao khát cháy bỏng, và trở lại mong muốn đó bằng nỗ lực liên tục dựa trên một kế hoạch âm thanh. – Andrew Carnegie

32. Những người đàn ông đạt được quyết định kịp thời thường có khả năng di chuyển với mục đích rõ ràng trong các trường hợp khác. – Andrew Carnegie

33. Không một người đàn ông nào có thể trở nên giàu có mà không cần chính mình làm giàu cho người khác. – Andrew Carnegie

34. Không có người đàn ông nào sẽ trở thành một nhà lãnh đạo tuyệt vời, người muốn tự mình làm tất cả hoặc nhận được tất cả tín dụng để làm điều đó. – Andrew Carnegie

35. Một trong những nguyên nhân thất bại lớn của thanh niên trong kinh doanh là sự thiếu tập trung. – Andrew Carnegie

36. Những người không thể tự thúc đẩy bản thân phải hài lòng với sự tầm thường, bất kể tài năng khác của họ ấn tượng đến mức nào. – Andrew Carnegie

37. Hãy nhớ rằng, thành tích của một người đàn ông tương ứng, với sự chắc chắn không ngừng, với triết lý mà anh ta liên quan đến mình với người khác. Nếu bạn làm theo ý muốn của mình để trả lại thứ gì đó cho kiến ​​thức mà bạn mong muốn, bạn chắc chắn sẽ khiến bản thân trở nên hữu ích với thế giới đến mức nó sẽ buộc phải thưởng cho bạn theo sự lựa chọn của riêng bạn. – Andrew Carnegie

38. Hãy cho tôi thấy một người đàn ông có khả năng trung bình nhưng khao khát phi thường và tôi sẽ cho bạn thấy một người chiến thắng mọi lúc. – Andrew Carnegie

39. Nghiên cứu bất kỳ người nào được biết đến là một người thành công lâu dài và bạn sẽ thấy rằng anh ta có một Mục tiêu chính xác định; anh ta có một kế hoạch để đạt được mục tiêu này; ông dành phần lớn suy nghĩ và nỗ lực của mình để đạt được mục đích này. – Andrew Carnegie

40. Thành công có thể đạt được trong bất kỳ ngành lao động của con người. Luôn có chỗ ở trên đỉnh trong mọi cuộc truy đuổi. Tập trung tất cả suy nghĩ và năng lượng của bạn vào việc thực hiện nhiệm vụ của bạn. – Andrew Carnegie

41. Thành công là sức mạnh để có được bất cứ điều gì một người đòi hỏi trong cuộc sống mà không vi phạm các quyền của người khác – Andrew Carnegie

42. Tinh thần đồng đội là khả năng làm việc cùng nhau hướng tới một tầm nhìn chung. Đó là nhiên liệu cho phép những người bình thường đạt được kết quả không phổ biến. – Andrew Carnegie

43. Tên gọi “Đạo đức của sự thỏa hiệp” nghe có vẻ mâu thuẫn. Thỏa hiệp thường là một dấu hiệu của sự yếu đuối, hoặc thừa nhận thất bại. Người đàn ông mạnh mẽ không thỏa hiệp, người ta nói, và các nguyên tắc không bao giờ nên được thỏa hiệp. – Andrew Carnegie

44. Một người bình thường chỉ đặt 25% năng lượng và khả năng của mình vào công việc. Thế giới ngả mũ trước những người chiếm hơn% 50% khả năng của họ, và đứng trên đầu vì những người xa cách giữa những linh hồn cống hiến 100%. – Andrew Carnegie

45. Thời gian tốt nhất để mở rộng là khi không ai dám mạo hiểm. – Andrew Carnegie

46. Người đàn ông đầu tiên lấy được con hàu, người đàn ông thứ hai lấy vỏ. – Andrew Carnegie

47. Một điều đầu tiên cần làm về một chướng ngại vật chỉ đơn giản là đứng lên và không phàn nàn về nó hoặc than vãn dưới nó mà thẳng thắn tấn công nó. Đứng trước những trở ngại của bạn và làm một cái gì đó về chúng. Bạn sẽ thấy rằng họ không có một nửa sức mạnh mà bạn nghĩ họ có. Chỉ cần đứng lên với nó, đó là tất cả, và không nhường đường cho nó, và cuối cùng nó sẽ phá vỡ. Bạn sẽ phá vỡ nó. Một cái gì đó phải phá vỡ và nó sẽ không phải là bạn, nó sẽ là trở ngại. – Andrew Carnegie

48. Người đàn ông có được khả năng chiếm hữu hoàn toàn tâm trí của chính mình có thể chiếm hữu bất cứ thứ gì khác mà anh ta có quyền. – Andrew Carnegie

49. Người đàn ông chết giàu có chết trong sự ô nhục. – Andrew Carnegie

50. Những người đàn ông đã thành công là những người đàn ông đã chọn một dòng và bị mắc kẹt với nó. – Andrew Carnegie

51. Những người hiếm hoi vô tư cố gắng phục vụ người khác có một lợi thế rất lớn – họ có rất ít sự cạnh tranh. – Andrew Carnegie

52. Bí quyết thành công không nằm ở việc bạn làm mà là nhận ra người giỏi nhất để làm việc đó. – Andrew Carnegie

53. Cách để trở nên giàu có là bỏ tất cả trứng vào một giỏ và sau đó xem giỏ đó. – Andrew Carnegie

54. Bây giờ thế giới của cơ hội tuyệt vời đã có sẵn, vì nó luôn luôn như vậy, chỉ dành cho những người có tầm nhìn tuyệt vời. – Andrew Carnegie

55. Có hai loại người không bao giờ đạt được nhiều trong cuộc sống của họ. Một người là người sẽ không làm những gì người đó được bảo phải làm, và người kia là người không làm gì nhiều hơn người đó được bảo phải làm. – Andrew Carnegie

56. Có một sức mạnh dưới sự kiểm soát của bạn lớn hơn nghèo đói, lớn hơn sự thiếu giáo dục, lớn hơn tất cả những nỗi sợ hãi và mê tín của bạn cộng lại. Đó là sức mạnh để chiếm hữu tâm trí của chính bạn và hướng nó đến bất cứ điều gì bạn có thể mong muốn. – Andrew Carnegie

57. Có rất ít thành công, nơi có ít tiếng cười. – Andrew Carnegie

58. Không có lớp học nào đáng thương đến mức khốn khổ vì sở hữu tiền và không có gì khác. – Andrew Carnegie

59. Hãy nghĩ về bản thân như trên ngưỡng thành công vô song. Một cuộc sống toàn vẹn, rõ ràng, vinh quang nằm trước mắt bạn. Hoàn thành! Hoàn thành!” – Andrew Carnegie

60. Cẩn thận Xem chi phí và lợi nhuận sẽ tự chăm sóc bản thân. – Andrew Carnegie

61. Chúng tôi bắt đầu làm mọi việc vì một động lực; chúng tôi tiếp tục làm chúng vì cả động cơ và thói quen; nhưng có lẽ đã đến lúc động lực bị lãng quên và chúng ta tiếp tục vì thói quen đã được thiết lập. – Andrew Carnegie

62. Bất cứ điều gì tôi tham gia, tôi phải đẩy mạnh. – Andrew Carnegie

63. “Bạn là những gì bạn nghĩ. Vì vậy, chỉ cần nghĩ lớn, tin lớn, hành động lớn, làm việc lớn, cho lớn, tha thứ lớn, cười lớn, yêu lớn và sống lớn. – Andrew Carnegie

64. Bạn không thể đẩy bất cứ ai lên thang trừ khi anh ta sẵn sàng leo lên. – Andrew Carnegie

65. Bạn phải nắm bắt và giữ trái tim của người đàn ông nguyên bản và cực kỳ có khả năng trước khi bộ não của anh ta có thể làm tốt nhất. – Andrew Carnegie

66. Chàng trai trẻ, làm cho tên của bạn có giá trị gì đó. – Andrew Carnegie

Tổng hợp

>> Theo dõi toàn bộ bài viết thuộc Series “Người khổng lồ trong giới kinh doanh” tại đây

Trang kiến thức chuyên biệt về Doanh Nhân, Kinh Doanh, Khởi Nghiệp, Làm Giàu, Tài Chính

“Những người khổng lồ trong giới kinh doanh” khắc họa chân dung 7 nhà tư bản Mỹ đã xây dựng thế giới mới. Họ là những nhà lãnh đạo dám phá vỡ nguyên tắc cũ, tạo ra nguyên tắc mới, khám phá những

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Recent Posts

Tags

Chưa có nội dung nào để hiển thị ở đây.